Uông Chu Lưu Rating: 8.1 / 10 564 Người đánh Giá 364

Doanh nghiệp tặng xe công: Một hình thức hối lộ công khai?

Đăng bởi: Ban Biên Tập vào: Chủ nhật, 26/02/2017, 13:36 (GMT+7)

(Kinh tế) - Chuyện xe cộ đối với các cán bộ lãnh đạo từ trung ương đến địa phương đã làm tốn khá nhiều giấy bút và thời gian của báo chí. Trong đó có nhiều tiếng nói được chú ý trên mặt báo và công luận.

Xe công – một hình thức tham nhũng công khai

Với một nước nghèo và nền kinh tế đang trước nhiều nguy cơ và thách thức. Sản xuất trì trệ, hàng hóa sản phẩm khó có lối thoát, nông sản người dân trồng trọt thu hoạch nhiều nơi lỗ vốn, rồi gánh nặng nợ nước ngoài … Các ban ngành nhiều nơi đang tìm mọi cách để bóp nặn từng đồng tiền thuế, lệ phí của doanh nghiệp và người dân, thậm chí nghĩ ra đủ loại từ thuế xăng dầu, xe cộ, phí cảng, phí đường sá… thì khoản tiền chi hơn 13.000 tỷ đồng mỗi năm cho 40.000 xe công là một con số không chỉ làm người dân giật mình, mà có lẽ đó phải được coi là một sự xa hoa, lãnh phí.

Tiến sĩ Lê Đăng Doanh đã phải thốt lên rằng: “Ở các nước, ngay cả các quốc gia giàu có như Thuỵ Điển, Thuỵ Sĩ cũng không có chế độ xe công đưa đón như Việt Nam. Thủ tướng Thuỵ Điển còn tự lái ô tô hoặc đi các phương tiện công cộng đi làm, chứ không có người đưa đón hay bảo vệ, đầu bếp riêng. Trong khi đó, tại Việt Nam, việc sử dụng xe công mở rộng ra quá nhiều, ngay chủ tịch liên minh hợp tác xã của tỉnh hay ông giám đốc sở cũng có xe riêng đưa đón”.

Những chiếc xe công láng coóng.

Những chiếc xe công láng coóng.

Vâng! Những đất nước thừa tiền lắm của đến mức nhiều người dân còn không cần nhận tiền trợ cấp cả 2.500 đola mỗi tháng, mà các nhà lãnh đạo đất nước còn thế, thì việc ở đất nước Việt Nam, mỗi năm chi cả mười mấy ngàn tỷ đồng chỉ riêng cho xe đưa đón cán bộ là chuyện không bình thường.

Thực chất, đó là sự tiêu phí những đồng thuế, mồ hôi xương máu của người dân. Thậm chí Việt Nam còn có quy đinh cấp nào được đi xe bao nhiêu tiền hẳn hoi. Có thể nói rằng đây là sự chi tiêu của công được luật hóa.

Thậm chí chỉ xe công chưa đủ, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội Nguyễn Đức Kiên còn khẳng định: “Đừng nói xe công, các nước còn có máy bay riêng cho lãnh đạo!”. Nghe câu nói này từ miệng một ông thuộc Ủy ban kinh tế Quốc hội, thì người dân hiểu rằng tư duy “vén tay áo xô đốt nhà táng giấy” đã thành cố hữu ở quan chức là thế nào.

Hèn chi, ở Việt Nam, người ta đua nhau chạy chọt, mua bán, “cơ cấu”, bổ nhiệm cả họ hàng làng xóm nhà mình vào làm quan.

Chuyện xe pháo chỉ là chuyện nhỏ và lặt vặt trong những thứ chi tiêu bằng “tiền chùa” của hệ thống quan chức được nguyên chủ tịch nước Trương Tấn Sang ví “như một bầy sâu”.

Gần đây, bỗng nhiên báo chí đưa tin rầm rộ về việc sử dụng xe công của các lãnh đạo các tỉnh.

Bắt đầu là vụ chiếc xe tư nhân mang biển số cơ quan nhà nước của Trịnh Xuân Thanh, Phó chủ tịch Tỉnh Hậu Giang được dùng mở màn. Chiếc xe gắn biển xanh từ bao giờ vẫn chạy, Trịnh Xuân Thanh được bổ nhiệm hết chỗ nọ đến chỗ kia vẫn “đúng quy trình”. Thế rồi đùng đùng báo chí bới ra, và ngay lập tức thành tội to. Và một trận đánh hội đồng được thực hiện. Kết quả là Trịnh Xuân Thanh cao chạy xa bay.

Mấy ngày gần đây, chuyện xe của Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh được lôi ra. Người ta nghi anh ta đi xe biển số giả. Bởi vì chiếc xe này có biển số trùng với một chiếc xe khác cũng hạng sang. Thậm chí, tờ báo này còn chỉ rõ chiếc xe đó vi phạm quy định của Thủ tướng về dùng xe công. Bởi bí thư Thành ủy chỉ được đi xe 1,1 tỷ đồng, trong khi chiếc xe này có giá thị trường là 2,7 tỷ.

Thế rồi Thành ủy Đà Nẵng phản pháo, rằng thì là đó là biển thật, nhà nước cấp hẳn hoi, chuyện hai xe trùng biển số nhưng khác màu sơn là bình thường, và dọa kiện tờ báo. Người ta ngơ ngác, nếu đêm hôm, xe đó đâm vào ai và bỏ chạy, nếu người dân chỉ nhìn đọc được biển số báo công an, thì bắt xe nào đây?

Tuy nhiên, Thành ủy cũng xì ra cái hóa đơn giá trị xe mua bán 1,3 tỷ. Hẳn nhiên, nếu theo quy định, chưa cần nói đến giá trị xe là 2,7 tỷ đồng thì chẳng lẽ 1,3 tỷ nhỏ hơn 1,1 tỷ chăng?

Không chỉ Đà Nẵng, báo chí lại lôi tiếp vụ Tỉnh Cà Mau, hai ông đứng đầu tỉnh mỗi ông chơi một xe ô tô Lexus GX460, giá mỗi chiếc 3,1 tỉ đồng, tổng cộng 6,2 tỉ đồng.
Như vậy, chỉ riêng việc đi những chiếc xe có giá này, thì các quan tỉnh đã nghiễm nhiên coi quy định của Thủ tướng chỉ là tờ giấy lộn.

Đến khi báo chí phanh phui ra các xe sang vượt chỉ tiêu quy định, người dân mới ngớ ra về những mẹo mực quan chức nghiễm nhiên “lách đúng luật”.

Đó là ở chỗ: Tất cả những xe này, đều là của tư nhân, hoặc được doanh nghiệp tư nhân tặng. Mà số quà tặng bằng xe sang ấy không phải là ít. Riêng Đà Nẵng đã có 8 chiếc được tặng. Còn Cà Mau, chỉ một doanh nghiệp đã tặng đến 2 chiếc hơn 6 tỷ đồng.

Người dân tự hỏi: Không hiểu sao có nhiều doanh nghiệp hảo tâm đến thế? Họ nhiều tiền, lắm của quá, họ yêu mến hàng ngũ quan chức đến mức ấy, hay vì lý do gì?

Hẳn nhiên, việc nhiều tiền lắm của quá đã bị loại bỏ. Bởi báo chí cũng kịp thời nêu ra, là ngay chính doanh nghiệp tặng hai chiếc xe cho Tỉnh Cà Mau lại là doanh nghiệp đang làm ăn lỗ vốn, phải bù lỗ để duy trì doanh nghiệp. Thậm chí không có vốn để đầu tư, Tỉnh Cà Mau đã phải cho ứng trước 25 tỷ đồng để bảo trì nhà máy xử lý rác!
Vậy có phải doanh nghiệp quá yêu quý lãnh đạo nên dù khó khăn đến mấy thì cũng đi vay để tặng xe đắt tiền? Khi đưa câu nghi vấn này ra, người ta chỉ nhận được một câu trả lời: Điên – mà điên thì làm sao có thể làm doanh nghiệp?

Thực ra, những cái “điên” ấy, chỉ xảy ra và rất dễ hiểu trong môi trường kinh tế như thế mà thôi.

Hỏi thì hỏi vậy, dân gian xưa nay đã đúc kết từ lâu: “Ông giơ chân giò, bà thò chai rượu” chứ làm gì có cái của ăn không được của nhau bao giờ.

Vấn đề ở đây, là cả “chân giò và chai rượu” đều có nguồn gốc từ những đồng tiền thuế của người dân mà ra qua những hợp đồng, những công trình và nhiều thứ khác.

Có lẽ người dân Việt Nam sẽ hết sức ngạc nhiên, khi biết rằng Tổng thống Mỹ được tặng quà rất nhiều, những món quà giá trị thậm chí đến cả triệu dola từ khắp nơi trên thế giới.

Dẫn chứng là năm 2014, cố quốc vương Abdullah bin Abdulaziz đã tặng Tổng thông Obama 6 món quà trị giá 1,3 triệu USD, trong đó tặng riêng Đệ nhất Phu nhân Michelle Obama hai bộ trang sức quý khoảng 1,1 triệu USD.

Thế nhưng, ông ta chỉ được nhận đeo và… ngắm. Còn nếu muốn dùng, ông phải bỏ tiền ra mua lại những quà tặng đó, dù người ta tặng đích danh Tổng thống Mỹ.

Nếu luật pháp Mỹ quy định giá trị của quà tặng cho Tổng thống không được vượt 375 đola, thì ở Việt Nam, phong bì mừng tuổi 10.000 đola là chuyện lặt vặt. Hối lộ thì không, nhưng tặng thì cứ nhận, vô sự.

Hiện nay nhiều nơi vẫn tồn tại rất nhiều công trình ghi rõ ràng rằng: Quà tặng của ông này, bà kia với con số tiền tỷ. Thậm chí có món quà tặng còn cả năm, sáu chục tỷ đồng.

Trong khi với hệ thống tiền lương hiện nay. Hẳn nhiên các ông quan không thể đi “dán hộp các tông” để mua nhà như Thống đốc Ngân hàng Trần Đức Thúy, hoặc “lao động thối móng tay” để xây dựng hàng loạt cơ ngơi như ông Tổng thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền!

Thực ra, ở đây người ta đã thực hiện điều dễ dàng nhất, có lợi nhất cho bản thân mình mà cha ông đã đúc kết, đó là “bốc xôi làng, đãi ăn mày”. Mà xưa nay, cái trò “của người, phúc ta” là dễ làm nhất. Cứ về quê hương của các quan chức, người ta sẽ thấy những con đường rộng, những công trình lớn, những khu công nghiệp, nhà máy… chỉ vì đây là quê hương của ông nọ, ông kia.

Nói đến câu chuyện này, chỉ nhằm nói lên một điều: Tình trạng tranh tối tranh sáng, công tư lẫn lộn giữa hối lộ, biếu xén và quà tặng cũng như hiện tượng nhập nhèm ưu ái hàng ngũ quan chức, chính là những khe hở cho việc hối lộ, tham nhũng và tham ô của hàng ngũ cán bộ.

Bạn đọc Nam Phong

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@uongchuluu.org
Xem thêm:
Tags:

Mạng chia sẻ